Viết về mẹ: Ký ức mưa và mẹ

Bài dự thi cuộc thi ” Viết về mẹ” do Phụ Nữ Ngày Nay tổ chức.

Mã số: 505_VVM

Họ tên: Trần Ngọc Mỹ

Địa chỉ: Lê Chân, Hải Phòng

——————————-

Buổi sáng buồn bên ly cà phê ấm nóng. Bầu trời u ám xám xịt khiến lòng khó chịu vô cùng. Ngồi đây ngắm nhìn thành phố lặng lẽ dưới màn mưa, từng cơn gió buốt lịm ào đến hất tung chiếc bạt mỏng mảnh của quán nước ven đường, bọt nước bắn tung tóe.

Người phụ nữ đội nón mê liêu xiêu, loạng choạng gánh hàng trên vai nhưng một tay vẫn ôm chặt cậu bé nhỏ trong tấm áo mưa và vội vàng vào quán trú mưa. Bà già bán nước co rúm người lại, đôi bàn tay nhăn nhúm run run cố gắng sắp xếp lại từng đồ vật nhỏ trong quán cho ngay ngắn. Tất cả đều chìm trong cơn mưa lạnh lẽo, chỉ có vòng tay của người phụ nữ ôm cậu bé thật nồng ấm.

Những lúc trời đổ mưa đột ngột như thế này, con thường nghĩ về mẹ.

Con nhớ mẹ, nhớ những cơn mưa lũng cả mảnh vườn. Thuở nhỏ con hay ngồi bên cửa sổ những lúc trời mưa, thích thú quơ quơ bàn tay nghịch nước. Tiếng nước mưa róc rách đổ từ mái nhà xuống sân càng làm con hứng thú vô cùng. Ánh mắt thơ ngây non trẻ chưa hiểu được những nhọc nhằn lưng mẹ dưới cơn mưa. Trong mảnh vải mưa mỏng tang, đội chiếc nón lụp xụp mẹ tỉ mẩn che chắn, chống đỡ từng thân cây mới trồng ngoài vườn. Mẹ luôn sợ cơn mưa dai dẳng làm tuột rễ cây khỏi mặt đất. Chỗ đất trũng mẹ phải múc bớt nước đi vì sợ vườn ngập úng.

 Vì trẻ con nên con có biết gì đâu, lúc đó thấy vậy con lại càng sung sướng, cũng muốn chạy ào ra vườn để chơi. Vừa chạm chân vào vườn, mẹ hốt hoảng bế con vào nhà. Mẹ bảo: “Con ở yên trong nhà, ra ngoài vườn là mẹ giận, mẹ cầm roi đánh đấy”. Con ấm ức lắm và nghĩ mẹ thật vô lý. Con rất thích dầm mưa trong vườn mà chưa một lần được mẹ cho phép. Chuyện gì mẹ cũng mang cái roi ra đe dọa, mẹ chẳng thương yêu, chiều chuộng con. Sau này con mới hiểu:

“Mẹ cầm roi tre mà nước mắt xót mặn
Con còn dại đã hiểu gì đâu
Giờ xa cách mới thấm ruột đau
Chiếc roi tre dạy con khôn lớn”

 Một mình mẹ chân bấm bùn đất cứ âm thầm, cặm cụi dưới cơn mưa. Thi thoảng sấm lại đì đùng, chớp loang loáng rạch xé tận cuối chân trời. Gió rít lên từng hồi, trận mưa ào ào xối xả nối trời với đất… Rồi cơn mưa cũng tạnh, mặt trời ló dạng, màu xanh mơn mởn lại rung rinh khu vườn. Chỉ có mái tóc mẹ là còn in dấu, xác xơ vì mưa gió.

Sau này, mỗi khi trời đổ mưa, tấm thân gầy mong manh nhưng rất đỗi thân thương của mẹ lại ùa về trong ký ức da diết lòng con.

Dù đất có nứt nẻ vì nắng cháy, dù trời có rúm ró vì mưa tầm tã tuôn, mẹ vẫn sừng sững như hòn núi đứng sừng sững che chở cho con. Mẹ là tấm áo ấm bao bọc cho con lớn lên trong bầu trời tuổi thơ mát lành, êm dịu. Mẹ đã băng qua nắng, sương, gió, mưa để con có thể lớn khôn như ngày hôm nay. Ôi mẹ của con và những người phụ nữ xứng đáng ngàn lần yêu mến, tri ân và kính trọng. Mỗi lần buồn hay thấy hoang mang trước cuộc sống rộng dài này, con đều vịn vào hình ảnh của mẹ. Mẹ như tình yêu vĩnh cửu của cuộc đời con, giúp con vững vàng mọi lúc, mọi nơi.

Xin cơn mưa mịt mù ngoài kia thôi tuôn xối xả xuống dòng đời. Mong mặt trời sớm ngoi lên, khỏa lấp, mang chút ấm áp cho mọi người. Con sợ cơn mưa dai dẳng sẽ cắt cứa lòng mình trong ký ức không nguôi. Vì con hiểu, những hy sinh của mẹ quá lớn lao, đời con biết lấy gì để đền đáp?

Mời bạn đọc tham gia cuộc thi ” Viết  về  mẹ” để chia sẻ yêu thương và đón nhận những phần quà hấp dẫn! Cuộc thi ” Viết về mẹ” là một trong những chương trình nằm trong chuỗi hoạt động vì cộng đồng, tôn vinh những giá trị nhân văn của xã hội, khơi nguồn cảm xúc, viết lên yêu thương gửi đến người thân yêu, đặc biệt là người mẹ. ” Viết về mẹ”  đã và đang nhận được rất nhiều sự quan tâm và gửi bài tham gia của độc giả. Hãy cùng Phụ Nữ Ngày Nay mạnh dạn bày tỏ tình cảm yêu thương với người mẹ đáng kính của mình nhé.

Bài viết cộng tác độc giả vui lòng gửi về email bientap@pnnn.vn
Loading...

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN