Chồng mình, chồng người…

Và… nghĩ đi nghĩ lại, thì mình thấy rằng mình cũng chẳng mong ước có ông chồng như hàng xóm đâu. Ngoan vậy mà để vợ con phải lo lắng vất vả đủ đường. Thì thôi mỗi người đều có một nhược điểm, chồng mình cũng vậy. Được cái thương yêu vợ con là được rồi.

Bài dự thi cuộc thi “Viết cho người bạn đời của tôi” do Phụ Nữ Ngày Nay tổ chức

Mã số: 132_NBĐ
Họ và Tên: Đinh Thùy Hương
Địa chỉ: Phú Thọ

Thỉnh thoảng đứng trên tầng, nhìn vu vơ qua vườn nhà… hàng xóm, phát hiện ông chồng hàng xóm đang hì hụi làm vườn. Phải công nhận nhà hàng xóm vườn tược xanh um, mọi việc đâu vào đấy, trông rất thích mắt, và mình đồ rằng làm vườn xong, ông ấy sẽ vào nhà bế con cho vợ nấu nướng, rồi tối chồng người sẽ đi làm ca đêm. Thì chồng người làm theo ca mà, thời gian ở nhà vô thiên lùng. Nghĩ thế bỗng dưng mình thở dài…

Chồng mình làm kinh doanh, tối ngày ông đi, việc nhà con cái phó thác một tay vợ. Vườn tược không bao giờ ông ngó ngàng, điện hỏng mình phải nhờ hàng xóm hoặc gọi thợ. Hỏi cái này, mua cái kia thì ông bảo: Em thấy hợp lí thì làm đi, anh thời gian đâu… Đã vậy từ ngày chồng ngồi vào ghế trưởng phòng, những tối ăn cơm nhà ít hẳn. Con thỉnh thoảng đi học về lại hỏi: Tối bố về không mẹ? Lắc đầu: mẹ làm sao biết… mà mình cũng không biết thật, vì có khi vừa về, sếp gọi điện lại đi.

Đôi khi rất là chạnh lòng, và cũng lâu nay rất hay càm ràm vì việc này. Càm ràm, so sánh nhiều đến nỗi có lần ông ấy phát cáu: Sao ngày xưa không lấy luôn ông hàng xóm ấy? Đến nước này thì cười, bởi chả cười thì biết làm sao? Nhưng quả thật nhiều khi ganh tị quá trời. Ông hàng xóm cái gì cũng thạo, nhà cửa, vườn tược, con cái, ới cái là giúp người khác ngay. Đã vậy lại không rượu chè, bài bạc, trai gái gì hết. Đêm làm ca, ngày ở nhà trông con cho vợ đi làm. Có khi bạn gọi lai rai, vợ và mẹ cau mày lại thôi. Cả xóm ai cũng tấm tắc: Cái thằng ngoan thật là ngoan! Các bà vợ ai cũng ước ao, nhưng lời khen thì hình như cứ có cái gì gờn gợn… Còn chồng mình thì nói không nổi. Lừ mắt đến một trăm cái cũng chỉ tổ toét mắt mình! Nghĩ thế lại thở dài, và nghĩ tiếp cũng lại thở dài thôi. Thế là trở vào đi đón con cho được việc và lòng đỡ… mông lung.

Mình sẽ còn nghĩ thế và còn tị hiềm với hàng xóm nhiều nhiều nữa, nếu không có cái buổi hội chợ, chồng mình rước cả nhà đi chơi. Quay sang định rủ nhà hàng xóm đi cùng cho vui thì thấy ông đứng ở cổng bế con. Vợ ông lắc đầu quầy quậy: Đi sao được, lỡ rồi lại rượu chè… mà cái bóng điện hỏng còn chưa thay được cho vợ đây… Hai vợ chồng mình nhìn nhau cười. Về nhà chồng mình hỏi: Vợ có muốn chồng như thế không? Đàn ông gì mà suốt ngày chỉ biết mấy cái việc lằng nhằng… Mình im. Và thấy chồng mình cũng phần nào có lí. Chồng mình không ở nhà nhiều đỡ mình những việc lặt vặt, nhưng bù lại ông có thể thuê thợ sửa chữa cho vợ. Ông cũng lo toàn bộ những việc lớn trong nhà, không khiến vợ lo lắng về kinh tế. Ông không có nhiều thời gian cho vợ con như ông hàng xóm nhưng bù lại những ngày nghỉ ông luôn cố gắng để đưa vợ con đi chơi quây quần bên nhau…

Và… nghĩ đi nghĩ lại, thì mình thấy rằng mình cũng chẳng mong ước có ông chồng như hàng xóm đâu. Ngoan vậy mà để vợ con phải lo lắng vất vả đủ đường. Thì thôi mỗi người đều có một nhược điểm, chồng mình cũng vậy. Được cái thương yêu vợ con là được rồi. Nghĩ vậy lại thấy thương chồng, và cũng thấy mình sao oái oăm cứ cằn nhằn đâu đâu…

Mời bạn đọc tham gia cuộc thi ”Viết cho người bạn đời của tôi” để chia sẻ yêu thương và đón nhận những phần quà hấp dẫn!

(Phụ Nữ Ngày Nay)

Bài viết cộng tác độc giả vui lòng gửi về email bientap@pnnn.vn
Loading...

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN